Xóт xa cảnҺ ông bố đơn thân ôm con thơ đi bán bọc cҺân cҺống xe máy mưu sinh

Vợ mất sớm nên anh Hùng đã phải “gà trống nuôi con”. Hằng ngày, ông bố này đạp xe đèo con đi bán bọc chấn chống xe máy để mưu sinh.

Anh Nguyễn Văn Hùng và con gái.

Mới đây, trên mạng xã hội Facebook chia sẻ hình ảnh kèm theo thông tin anh Nguyễn Văn Hùng (41 tuổi, quê ở thôn Làng Phúc Mãn, xã Xuân Hương, huyện Lạng Giang, Bắc Giang) bán bọc chân chống xe máy tại ngã tư đường Hồ Tùng Mậu giao với đường Lê Đức Thọ (Hà Nội) để nuôi con gái Huyền Trang. Vì hoàn cảnh neo đơn nên hằng ngày, anh Hùng dù không muốn nhưng buộc phải đem con theo để tiện chăm sóc.

Hình ảnh bé Huyền Trang bị gãy tay, phải bó bột nằm ngủ tạm dưới chiếc ô được bố che chắn trong công viên gần nơi anh Hùng bán hàng khiến nhiều người xót xa.

Câu chuyện “gà trống nuôi con” của anh Hùng được chia sẻ trên mạng đã thu hút sự quan tâm của hàng nghìn người. Bên cạnh sự đồng cảm, xót thương cho số phận nghèo khổ của hai cha con, ai cũng vô cùng xúc động trước sự hy sinh và tình yêu của anh Hùng dành cho con gái nhỏ.

Mỗi bọc chân chống xe anh Hùng có lãi 2 nghìn đồng.

Để hiểu thêm về hoàn cảnh kể trên, chiều 28/12, phóng viên đã có mặt tại ngã tư Hồ Tùng Mậu giao Lê Đức Thọ gặp gỡ 2 bố con anh Hùng. Lúc này, ông bố đơn thân với dáng người gầy gò đang bón từng thìa cháo cho con, phía xa xa là chiếc xe đạp với bảng chữ “Bọc chân chống xe máy 10k/chiếc”.

Anh Hùng tâm sự, anh quê ở Bắc Giang, mẹ đã mất từ khi anh còn rất nhỏ. Ở quê không có nhà cửa; họ hàng thân thích cũng hoàn cảnh nên từ lâu anh đã lang thang khắp nơi để mưu sinh. Sau này, anh gặp và nên duyên với chị Trần Thị Sáng (quê ở huyện Thuỷ Nguyên, Hải Phòng) và về quê vợ để sinh sống.

Thật trớ trêu, hạnh phúc chẳng tày gang, sau khi sinh bé Huyền Trang không bao lâu thì vợ anh mất vì mắc bệnh ung thư gan. Anh Hùng đành ôm con thơ lên Hà Nội để mưu sinh. Để tiết kiệm chi phí, hai bố con anh thuê một phòng trọ ở phường Xuân Phương (Nam Từ Liêm, Hà Nội) với giá 500.000 đồng/tháng.

“Tôi làm đủ nghề, từ đánh giày, bán hàng rong, vá xe để lấy tiền mua bỉm, sữa cho con. Có những ngày không bán được hàng, con đói khóc, tôi phải đi xin từng giọt sữa cho cháu. Mới vậy mà con đã theo tôi mưu sinh được 4 năm rồi đấy, giờ đỡ vất vả hơn rồi”, anh Hùng nói.

Bé Huyền Trang nằm ngủ ngon lành ở công viên

Gia tài của bố con anh Hùng chỉ có một chiếc xe đạp cũ. Mắt anh kém nên đi làm thuê làm mướn cũng chẳng có ai nhận nên ngày mưa cũng như ngày nắng, cứ 7 giờ sáng, anh đèo đứa con nhỏ từ phòng trọ lên ngã tư Hồ Tùng Mậu để bán bọc chân chống xe máy, 6 giờ tối 2 bố con lại đèo nhau về.

Sợ con lạnh lại không muốn mọi người biết đến hoàn cảnh của mình nên anh Hùng thường dựng chiếc ô cho con gái nằm phía sâu trong công viên gần nơi anh bán hàng, không để ai thấy. Dù nghèo khó bủa vây cuộc sống nhưng ông bố đơn thân này chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ lấy con ra để người ta thương xót và cho tiền mà vẫn luôn lạc quan phấn đấu, tự dùng sức mình kiếm tiền trang trải sinh hoạt, thuốc men cho con.

Vừa trò chuyện với chúng tôi, thi thoảng anh Hùng lại chạy ra lắp bọc chân chống cho khách. Giơ chiếc bọc chân chống xe máy lên, anh Hùng nói, anh lấy hàng với giá 8.000 đồng, bán ra 10.000, lãi 2.000.

“Suốt 4 năm trời, tôi cũng tiết kiệm, dành dụm được 8.000.000 đồng, định mua chiếc xe máy cũ để chạy xe ôm nhưng chưa kịp mua thì hai bố con lại bị ngã xe, cháu bị gãy tay, vào viện nộp viện phí mất 5.000.000 đồng, còn lại thuốc thang cho con cũng hết”, anh Hùng kể.

Nhìn con gái, giọng anh nghẹn lại: “Cháu bị cả viêm gan B nữa cô ạ. Còn cái tay hiện tại đã ổn rồi, cháu vừa mới tháo nẹp nhưng vẫn còn đau”. Nói xong, anh Hùng đi lấy chai nước cho con uống. Nhìn cách anh chăm con từng li từng tí, rồi nô đùa với con mỗi khi vắng khách là biết anh yêu thương bé nhiều đến thế nào.

Chiếc xe đạp mưu sinh của hai bố con anh Hùng

Anh Hùng kể, do anh và chị Sáng về ở với nhau chưa kịp đăng ký kết hôn thì chị qua đời nên Huyền Trang phải khai sinh theo họ mẹ. Có người muốn giúp đỡ cho con gái anh đi học nên anh vừa về quê để xin giấy tờ, mới xuống Hà Nội.

Suốt 4 năm nay, từ khi đưa Huyền Trang lên Hà Nội, năm nào bố con anh cũng ăn Tết tại phòng trọ. Quê ngoại ở xa, thi thoảng anh mới cho con về thăm bà ngoại, còn trên Bắc Giang cũng không có nhà cửa nên hai bố con Tết vẫn ở Hà Nội đi đánh giày.

“Cháu mất mẹ từ nhỏ, thiệt thòi lắm. Năm nay vì có dịch Covid-19 chẳng làm được bao nhiêu, cháu lại bị tai nạn nên giờ tôi cố gắng kiếm để cho cháu có cái Tết thôi. Vừa rồi có người đăng lên mạng câu chuyện của bố con tôi, có người nói sẽ giúp cho con gái tôi đi học, tôi vui lắm. Mấy hôm nay, một số người cũng thương 2 bố con ra lắp bọc chân chống xe máy ủng hộ”, anh Hùng nói đầy lạc quan…

(Theo Dân Việt)

Đừng bỏ lỡ